HOT GIRL
Gamedienthoai
HÌNH SỰ
CHUYỆN LẠ
Giới Tính
Cười Vova
Trà Sữa
Truyện Teen
Hot Boy

○°Gamedienthoai.com°○
Chủ đề:

Ai sẽ thay anh nói yêu em


Chuyên mục:anh chup len » doc truyen, tai game, tai phim

Tên truyện: Ai thay anh nói yêu em.
Download tại: xXxlagi
Upload: kennys2caoying

+ Câu truyện này tên đầy đủ của nó là: Đến những hơi thở cuối cùng rồi,ai sẽ thay anh nói lời yêu em...

“Người anh em mình gặp chuyện rồi, mình cần một chiếc 15 chỗ lên đây ngay trong đêm, cậu chuẩn bị anh em dùm mình được không? ”. Nói chuyện với Long mà tiếng Hoàng vẫn còn nghẹn trong cổ họng, có lẽ vì Hoàng đã phải chịu một nỗi đau quá lớn, một nỗi đau mà đường như cả cuộc đời Hoàng chưa từng gặp bao giờ. “ Có chuyện gì vậy Hoàng?” Long hỏi. “ Người yêu mình bị làm nhục” những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt Hoàng như không thể ngừng lại, tim Hoàng đau quặn thắt lại, nói không ra hơi, thậm chí không thể thở được. “ Hoàng cứ bình tĩnh, mình sẽ thu xếp lên ngay trong đêm và đừng làm gì manh động.”
Trong cái không gian rộng lớn nhưng ngột ngạt, Hoàng chợt buồn khi nhớ lại những chuyện ngày xưa, lòng đầy nuối tiếc..nuối tiếc vì quá khứ không thể quay trở lại, nuối tiếc vì có lẽ một ngày nào đó Hoàng cũng không còn được nghĩ về những kỉ niệm trước đây và Hoàng sẽ không còn được nhớ đến một người con gái mang tên Ngọc...
Chap 1
Quen Long đã được 5 năm, kể từ hồi học chung phổ thông nhưng Long xuống Sài Gòn như để tạo ra một con đường mới cho riêng mình như một đại ca trong giới xã hội đen. Hoàng, một người với vẻ ngoài lạnh lùng, mạnh mẽ và có nét nào đó giống như một tài tử xi-nê . Cả hai đã từng vào sinh ra tử với nhau nhiều lần, cũng vì tính cách quậy phá, thẳng thắn và không ngán ai bao giờ. Tuy nhiên, họ không phải là hai thằng lưu manh,họ biết phân biệt sai trái rõ ràng, không bao giờ tự nhiên sinh sự với ai cả,biết bảo vệ những người bạn yếu đuối, luôn sống vì anh em, bạn bè và luôn kính trọng những người hơn tuổi.
Hoàng sinh ra và lớn lên trong một gia đình bình thường. Là người cầm đầu trường học kể từ khi học trung học nhưng với vẻ ngoài cao ráo, điển trai và lạnh như băng cùng một hành tích học tập ấn tượng đã khiến Hoàng luôn trở thành tâm điểm bàn tán của các nữ sinh trong trường. Tốt nghiệp phổ thông, vời hai tờ giấy báo trúng tuyển đại học, Hoàng chọn con đường ở lại thành phố hoa, nơi mình sinh ra và lớn lên để học, một phần là được bên cạnh gia đình. Nhưng cũng từ đây, Hoàng không ngờ rằng sẽ có những biến cố vô cùng to lớn xảy ra với cuộc đời mình bởi sự xuất hiện của một cô gái.
Ngày đầu tiên bước vào ngưỡng cửa đại học, vẫn dáng đi lạnh lùng đó, hiên ngang và tự tin, miệng ngậm điếu thuốc và thở dài, Hoàng chợt nghĩ tới những người anh em ở lớp học phổ thông, mỗi đứa một nơi rồi không biết cuộc đời sẽ ra sao. Lang thang hơn một tiếng đồng hồ mới tìm ra được lớp học, Hoàng thầm rủa bản thân mình tại sao lại chọn cái trường rộng lớn này để học. Bước chân vào lớp, hàng trăm cặp mắt đổ dồn vào Hoàng. “ Em là học sinh lớp nào?” tiếng cô giáo hỏi Hoàng với giọng điệu có vẻ khó chịu. “ Dạ em là sinh viên của lớp này, mà vì trường rộng quá nên giờ em mới kiếm ra được lớp học, mong cô bỏ qua cho em” Vẫn như hồi học trung học, chỗ ngồi ưa thích của Hoàng là bàn cuối, nơi có cửa sổ, nới Hoàng có thể nhìn ngắm bên ngoài và thả hồn trong những tiết học chán ngắt… Giọng hát đâu đó cất lên, phảng phất trong đầu Hoàng, một giọng hát nhẹ nhàng và trong veo như tiếng hát của một thiên thần..Giật mình tỉnh giật, Hoàng đã ngủ gục từ lúc nào không biết, có lẽ buổi gặp mặt đầu tiên của lớp học quá nhàm chán. Trước mặt Hoàng là một cô bé với dáng người nhỏ nhắn, một mái tóc thẳng dài và đen mượt với đôi mắt to tròn trong sáng như hai giọt nước. “Mình tên là Ngọc, rất vui được làm quen với các bạn và trở thành một thành viên của lớp”một giọng nói ngọt ngào và nhẹ nhàng cất lên. Thì ra đây chính là lớp phó văn nghệ của lớp, đối với Hoàng việc kiếm một cô gái xinh đẹp không phải là việc khó, chỉ có điều không ai trong mắt Hoàng là một người đặc biệt và đủ làm cho Hoàng rung động. Hoàng tự hỏi, cô bé này là ai?...dường như có một sự gắn kết nào đó vô cùng đặc biệt đối với Hoàng kể từ giây phút nhìn thấy cô bé này mà Hoàng cũng không thể giải thích được. Buổi gặp mặt đầu tiên kết thúc, và dường như trong suy nghĩ của Hoàng luôn quanh đi quẩn lại một cẩu hỏi: Ngọc, bạn là ai?!!
Chap 2
Một tuần kể từ ngày họp lớp, Hoàng không đi học vì cảm thấy trong lòng không được vui. Hoàng thở dài, hôm nay là ngày giỗ đầu của Trung, đã một năm trôi qua rồi mà dường như những hình ảnh đó không bao giờ phai đi trong đôi mắt của Hoàng. Hoàng còn nhớ rõ như in buổi sáng hôm đó,một ngày thứ 7 cuối tuần những cơn mưa phùn không ngừng, cái thời tiết lạnh lẽo như cắt da cắt thịt, cái không khi ẩm ướt khó chịu của Đà Lạt …Tiếng chuông tan học vang lên, mọi lớp bắt đầu ùa ra
- Ẹ Hoàng, tiếng Trung gọi.
- Gì mày?
- Tí nữa ra cổng trường nhảy múa một tí, hôm qua thấy mấy thằng lưu manh ở khu mỏ đá trấn lột hoc sinh trường mình, tao đã chay ra cản tụi nó, căng lắm mày à xém nữa tao đánh tụi nó một trận ra trò.Hề hề thề nào hôm nay tụi nó cũng kéo đến tẩm quất cho tao một trận.
- Cái thằng, chỉ được cái miệng… ừ tí nữa đằng nào tụi mình cũng về chung mà, Hoàng nói.
- Lâu rồi tao không được vận động tay chân, khà khà. Tiếng cười của Long vang lên cả dãy hành lang, mọi đôi mắt như đổ dồn vào nhóm của Hoàng như những sinh vật trên sao hỏa mới đáp xuống trái đất.
Cổng trường hôm nay đông hơn mọi khi, Hoàng cảm nhận được có nhiều gương mặt lạ trong ngày hôm nay đặc biệt là sự có mặt của Bé lớn - một tay anh chị mới vừa nổi lên ở cái khu ngã tư này, dường như có một linh cảm không tốt tận sâu trong thâm tâm Hoàng. “ ê Hoàng, tao nhận ra mặt hai thằng hôm qua đang đứng ở bên đó” Cả nhóm vừa đi bộ được khoảng 200m thi nhóm của Bé lận chạy tới và chận lại
- Sao mấy thằng nhóc, hôm qua nghe nói tụi mày đòi chơi mấy thằng em của tao phải không?
- Hôm qua mấy thằng em anh nó trấn lột tiền mấy đứa học sinh, anh là anh mà không biết dạy dỗ tụi nó sao, mấy đồng tiền dơ bẩn đó mà cũng lên mặt tự hào là đàn anh đàn chị hả? Nếu anh thích thì mình chơi, riêng tui ở khu ngã tư này, không ngán thằng nào, ừ tui là dân xóm chùa đó.!..
Bốp !!!!!!! Một thằng từ sau lưng Hoàng lao vào đánh Hoàng một cách bất ngờ, không kịp phản ứng, Hoàng lãnh trọn cú đấm như trời giáng. Long và Trung liền lao vào. Với bản lĩnh của một thủ lĩnh, Hoàng sớm lấy lại được thế thượng phong. Nhưng bên Bé lớn áp đảo quân số hoàn toàn, vì quá bất ngờ không kịp kêu gọi bạn bè nên chỉ có ba thằng sát cánh bên nhau. Một chọi ba, dường như có lẽ quá khả năng của Trung và Long, còn đối với Hoàng điều đó không quá khó ( bản thân Hoàng là dân karatedo), thấy Trung sắp không chịu nỗi, Hoàng chạy qua giúp Trung. Xoảng, Hoàng cảm thấy đầu mình choáng váng, dường như có muôn ngàn cây kim chích từ đằng sau vậy..chân Hoàng dường như không còn sức, não Hoàng không thể điều khiển đôi chân của mình được nữa. Bỗng nhiên Trung chạy nhào tới Hoàng nhảy qua người Hoàng.Aaaaaaaaaaa tiếng những nữ sinh bên kia đường la lên thất thanh, Hoàng chưa kịp định thần hiểu chuyện gì đang xảy ra thì Trung đã ngã quỵ lên người Hoàng, Hoàng có thể cảm nhận được cái ướt át trên tay mình khi Trung nằm đè lên. “Máu, sao máu trên ngực Trung nhiều vậy” Hoàng dường như chết lặng, máu bắt đầu chảy xuống mắt Hoàng, có lẽ vết thương trên đầu khá sâu, Hoàng thấy sao mắt mình cay quá, đôi mắt như nặng trĩu lại. Trung nhìn Hoàng, Hoàng có thể cảm nhận được nỗi đau từ trong đôi mắt của Trung, mắt Trung đỏ rực nhìn Hoàng, đôi mắt ấy như khắc sâu vào tâm trí Hoàng khoảnh khắc đó dường như là một điều gì quá sâu sắc quá mãnh liệt và đầy đau đớn... Ngày đó nếu không vì Hoàng, không vì tính khí hiên ngang và không sợ ai của Hoàng có lẽ Trung đã không lãnh trọn nhát dao…nhát dao cướp đi sinh mạng của người anh em còn hơn cả ruột thịt của Hoàng, của một con người mới bước vào tuổi 18, cái tuổi mà dường như những thứ tốt đẹp nhất mới bắt đầu đến… Hoàng tiếp tục rảo bước đến nơi Trung đang yên nghỉ, thở dài và mồi điếu thuốc trong cái lạnh buốt tay chân của thời tiết…
Chap 3
Ngọc là một cô gái sinh ra từ vùng đất nổi tiếng với nhà thơ Hàn Mặc Tử,là học sinh chuyên văn có lẽ vì vậy mà trong suy nghĩ của Ngọc luôn có một cái gì đó đa cảm, năm đầu tiên thi rớt đại học vì một số lý do không mong muốn, sau đó vào Đà Lạt và ở nhà một người họ hàng để ôn thi. Trong cảm nhận của Hoàng dường...


[2] Xem Tiếp »
↓ Chủ Đề Cùng Chuyên Mục ↓
Mình Chia Tay Rồi Mà Em ca si 0
Mình Chia Tay Rồi Mà Em
y êu ai khác ngoài anh đâu………..anh cũng vậy anh nhé………......................................... Mưa vẫn rơi……….có 1 cô gái cầm 2 chiếc điện thoại….1 trắng 1 đen……….của cô và của anh………….............................................. Mình chia tay rồi mà em _Alo _Gì hả anh? _Chia tay đi _...... _Im lặng là đồng ý nhé! Từ mai chẳng còn là n.y của nhau đâu Cô...